Record of Youth – Bản ghi chép tuổi trẻ hay nhức nhối!

Record of Youth với cái poster đầy thanh xuân và những gam màu pastel tươi sáng lừa bịp…

Record of Youth là một cái tên tiếng Anh rất hay, nghe đầy tính kích thích đối với trí tò mò. Dịch ra tiếng Việt còn hay nữa, Kí Sự Thanh Xuân – chỉ nghe cái tên thôi đã thấy sáng sủa, rực rỡ, cháy bỏng, và rất vui vẻ.

Ấy thế mà không, như một cú lừa, 5 tập đầu tiên của RoY trôi qua như một thứ cơm rang đã thiếu muối lại còn quá lửa, chỗ cần đậm đà thì nhạt nhẽo, chỗ cần chế biến cẩn thận thì được làm hời hợt đến mức cảm thấy như vô tâm. Thứ duy nhất đã giữ chân tôi đến tận tập 5 là những nguyên liệu rất cầu kì, đầy màu sắc và đầy triển vọng đã được bày ra đó sẵn sàng, chỉ chờ bàn tay xào nấu. Tôi đã suýt nữa bỏ cuộc, nhưng như trời xui đất khiến, tôi bấm xem tiếp tập 6, định bụng sẽ chỉ cho nó thêm khoảng 15 phút một cách tuỳ ý.

RoY bất ngờ lật mặt một cách thần kì. Từ tập 6 trở đi, bộ phim lột xác thành một mâm cơm Âu Á giao thoa phong phú đa dạng ngon miệng hấp dẫn thoả mãn sung sướng một cách bất ngờ. Những câu hỏi được gợi ra khe khẽ ở những tập trước được xoáy sâu, nhói lên nhức nhối, gào thét đòi được trả lời. Những câu trả lời lại vô cùng từ tốn, dịu dàng, cứ lần lượt hiện ra đáp lại những câu hỏi nhức nhối kia một cách bình thản nhưng vô cùng thoả mãn.

Record of Youth với sự cầm đầu của chiếc bình hoa di động có tiếng Park Bo-gum – nhan sắc thượng thừa mà diễn xuất cực kì có hạn, nhìn thoáng qua thì tưởng tầm thường, không ngờ kết cục lại trở thành một bữa đại tiệc truyền hình của năm. Hiện phim đã chạy đến tập 14, và chỉ còn 2 tập nữa là kết thúc, nhưng câu chuyện vẫn đang tiếp tục cao trào và chi tiết vô cùng hấp dẫn, hy vọng sẽ dẫn đến một đại kết cục thoả mãn (dù điều đó gần như chưa bao giờ xảy ra đối với phong cách làm phim đầu voi đuôi chuột của các bạn Hàn Quốc, nhưng không hiểu sao mình lại rất có hy vọng với RoY).

Như đã nói, khi nghe cái tên RoY, mình đã mường tượng ra rất nhiều màu sắc và sự tươi sáng của tuổi trẻ. Thế nhưng, RoY hoá ra hoàn toàn ngược lại: phần lớn thời gian phim là những sắc màu u ám để tô vẽ cho những câu chuyện tối tăm và nặng nề của tuổi trẻ. Nhưng RoY không tối tăm theo phong cách truyện tranh nhảm nhí của Itaewon Class năm ngoái, cũng không có kiểu vừa tối lại sáng, vừa sáng lại tối hết sức kịch nghệ và văn học của những bộ phim tuổi trẻ lập nghiệp của Hàn từ đầu 2000 đến giờ. RoY tối một cách thành thật, tiêu biểu và… rất đời. Những câu chuyện của RoY rất thật, thật đến độ bạn gần như ngay lập tức có thể nhìn thấy mình trong đó, đồng thời kể tên ra hàng loạt những người bạn biết trong đời thực giống hệt với các nhân vật trong phim. Đó chính là yếu huyệt đầu tiên của RoY: vì nó quá thật, nên nó lại bị thiếu kịch tính – bản chất của cuộc đời vốn không thể kịch tính như trên phim phải không nào, và vì thế khi làm phim người ta đương nhiên phải kịch tính hoá cuộc sống lên cho nó thêm hương vị hấp dẫn chứ, dù cái quá trình kịch tính hoá đó cũng chính là lí do khiến cho các bộ phim trở nên tương đối huyễn ảo so với đời sống. Thì đã sao, người ta xem phim để giải trí chứ đâu phải để xem chính mình! Vậy nhưng, RoY lại bắt bạn xem chính mình. Đó có lẽ cũng là lí do khiến 5 tập đầu tiên của phim hơi thiếu hấp dẫn vì nó phải dành rất nhiều thời gian cho việc xây một cái nền móng vững chắc cho câu chuyện chính của mình, bởi nếu không bạn sẽ cảm thấy những nhân vật này tuy thật nhưng lại rất hời hợt. Nhưng một khi đã xây xong phần móng này thì câu chuyện đã lột xác rất nhanh, rất đột ngột, và rất tài tình.

Park Bo-gum đảm nhận vai chính Sa Hye-jun trong phim…

Xem nào, RoY kể về câu chuyện thanh xuân của 5 người bạn trẻ. Nhân vật chính Sa Hye-jun của Park Bo-gum là một chú cừu đen trong gia đình, cậu có ngoại hình, tính cách, suy nghĩ và quan trọng nhất là ước mơ giống hệt ông nội mình, nhưng lại hoàn toàn khác – tới mức đối lập – với phần còn lại của gia đình. Và bởi vậy, mỗi ngày của Hye-jun vất vả nhất không phải là những lăn lộn với 3 công việc làm thêm một lúc, hay chống chọi lại sự lừa lọc của những ông bầu xấu tính, mà lại chính là sự lạc lõng đến mức bật khóc trong chính gia đình của mình. Ngay trong tập đầu tiên của phim, Hye-jun đã bật hỏi một câu hỏi đầy nhức nhối, “Gia đình mà lại đối xử với nhau như vậy sao?”, bởi không một ai trong số những người mà đáng ra phải yêu thương cậu nhất này lại tin vào năng lực của cậu, sự cố gắng của cậu, cũng không ai tôn trọng giấc mơ của cậu. Điều dằn vặt lớn nhất đối với Hye-jun lại là, cậu biết họ thực sự hết mực yêu thương cậu và lo lắng cho cậu, có điều, thói quen sống nghèo hèn khiến họ không còn năng lực tin vào cái gọi là ước mơ, và vì thế vô tình tạo ra một thứ áp lực khiến một kẻ mơ mộng như cậu muốn phát rồ. Nhìn vào Sa Hye-jun có lẽ chúng ta sẽ nhìn thấy phần lớn thanh niên châu Á. Hơn 80% thanh niên châu Á xuất thân từ nông thôn và các gia đình bình dân thành thị, nơi mà “ước mơ” đến tận bây giờ vẫn đang được coi là một thứ xa xỉ phẩm không dành cho họ và lựa chọn duy nhất cho cuộc đời họ là đi theo những con đường an toàn đã được vạch sẵn bởi những người đi trước. Những bất bình, những nỗi buồn của Sa Hye-jun về sự thiếu thốn không gian cá nhân cũng như sự thiếu tôn trọng đối với ý kiến cá nhân của cậu cũng chính là những cảm xúc rất quen thuộc của thanh niên châu Á – được gia đình yêu thương, nhưng là sự yêu thương vô lí, sự yêu thương không hề tôn trọng cảm xúc cá nhân của chính người được yêu thương, một sự yêu thương đã quá cổ điển và lạc hậu. Và những đấu tranh với gia đình đến bật cả máu và nước mắt của cậu chính là bài học quan trọng cho các bạn trẻ: phải đấu tranh thôi các em ạ, đừng có hiền lành dễ tính và nghe lời, vì nếu thế thì mãi mãi sẽ không khá lên được đâu!

Bên cạnh một Sa Hye-jun rất tiêu biểu cho số đông người trẻ tuổi châu Á, 4 bạn trẻ còn lại đại diện cho những nhóm nhỏ hơn. Ahn Jeong-ha của Park So-dam đại diện cho nhóm người trẻ xuất sắc nhất xã hội, dám làm, dám chịu, bằng mọi giá theo đuổi giấc mơ của mình dù điều đó có nghĩa là phải cắn răng chống chọi lại sự cạnh tranh không lành mạnh từ những người đi trước, hay một cuộc sống lúc nào cũng đòi hỏi cống hiến 100% công lực đến mực mệt nhoài thể xác và trơ lì cảm xúc.

An Jeong-ha là một vai diễn tương đối dễ đối với cô gái vốn được ca ngợi là thiên tài diễn xuất Park So-dam…

Kim Jin-woo ngược lại, đại diện cho nhóm những người trẻ lạc lối, có lớn mà chưa có khôn. Hiền lành, thiện lương, nhưng Jin-woo hoàn toàn không biết phải bước ra cuộc sống như thế nào cho đến khi thực tế cay nghiệt đập vào mặt cậu: bạn bè đồng lứa thì đột ngột thành đạt rực rỡ, bản thân lại không đủ sức lực cả về vật chất và trình độ để theo đuổi cô gái mà mình đã trót yêu thương. Nhóm người trẻ này theo mình nhận thấy, riêng ở Việt Nam, là đông nhất, và cũng là nhóm thường lười biếng tặc lưỡi đi theo chỉ dẫn của người lớn (cho nhanh) để rồi kết cục nhận lại là bất hạnh nhất. Bởi vậy mình đang rất mong chờ diễn biến tiếp theo của Jin-woo để xem các nhà làm phim có khám phá gì mới cho nhóm dân số trẻ phí phạm này không.

Nam phụ Hae-hyo cạnh tranh nhan sắc cực gắt với nam chính Hye-jun trong mọi khung hình chung, đặc biệt dìm hàng nam chính về chiều cao!

Hai anh em Won Hae-hyoWon Hae-na đại diện cho một nhóm các bạn trẻ chỉ mới xuất hiện gần đây: nhóm con nhà giàu có đạo đức. Chúng là những đứa trẻ ngoan, được nuôi dạy tốt. Mà thường là quá tốt – những đứa trẻ ngậm thìa vàng, đến mức khi đã lớn đến một mức độ nhất định, chúng trở thành nạn nhân của chính những chiếc thìa vàng đó: chúng trở thành những con trùng yếu ớt dù quẫy đạp đến đâu cũng không đủ sức để phá kén bay ra, và rồi lại được bố mẹ giúp sức phá kén, nhưng vì thế không thể rũ mình thành bướm. Bài học cuộc sống cơ bản, một con sâu chỉ có thể hoá thành bướm bằng chính sức của mình đã bị những ông bố bà mẹ khá giả quên béng mất, kết cục những đứa con của họ dù sinh ra với rất nhiều triển vọng, lại trở thành nạn nhân. Tập 13 có phân cảnh Hae-hyo bật khóc và hét lên với mẹ rằng sự giúp đỡ âm thầm mà vô lối của bà đã khiến cậu cảm thấy bị sỉ nhục, và cậu mãi mãi không còn có thể tự tin nhìn thẳng vào mắt người khác nữa vì sự nhục nhã đó, đối với mình là một trong những phân cảnh đỉnh cao nhất của phim, được xử lí bằng diễn xuất cực kì đặc sắc của hai mẹ con Hae-hyo, phần thoại tinh tế của kịch bản và góc nhìn đơn giản mà vô cùng sâu sắc của đạo diễn, xem rất đã, và rất thấm! Còn cô em gái Hae-na thì giờ phải đối mặt với lựa chọn giữa tình yêu và sự êm ấm về mặt tài chính, bởi một quan niệm vĩnh viễn không bao giờ thay đổi của các ông bố bà mẹ châu Á: con cái không có năng lực cũng không có quyền TỰ lựa chọn người mình muốn cưới.

Trên thực tế, bi kịch của Hae-hyoHae-na chính là bi kịch của Sa Hye-jun nhưng được đẩy lên một mức cao hơn: khi bố mẹ không chỉ quan tâm và yêu thương những đứa trẻ một cách vô lí, họ còn dùng tiền bạc và quyền lực để khống chế cuộc sống của chúng theo sự vô lí của mình – mà có đứa trẻ nào đủ sức để chống lại quyền lực và tiền bạc của bố mẹ? Câu hỏi nhức nhối bật ra: Nếu như yêu thương hết mực mà lại làm con mình phải khóc lóc, đau khổ, thậm chí cảm thấy nhục nhã, thì đó có còn là yêu thương nữa không?

Record of Youth đã làm tôi bất ngờ như vậy. Hiếm hoi lắm tôi mới bắt gặp một bộ phim truyền hình thần tượng mà lại đặt vấn đề thách thức các giá trị gia đình truyền thống của người Châu Á một cách mạnh mẽ đến vậy. Sa Hye-jun, nhân vật chính của phim hẳn hoi, một khi cãi bố, là cãi hết sức cẩn thận luôn: cậu né tránh việc nói chuyện trực tiếp với bố, tới mức lên nhận giải diễn viên của năm cũng không cảm ơn bố, chỉ cảm ơn ông và mẹ, cho đến tận khi biết bố đau ốm, cậu cũng không nhân nhượng. Cậu thẳng thắn đáp trả lại bố những tổn thương mà bố gây ra cho cậu, bởi vì, đúng vậy, dù là bố hay con thì cũng đều là con người, và cũng đều xứng đáng nhận được sự tôn trọng y hệt nhau chứ, không phải sao? Tiếp tục thách thức tư duy gia đình truyền thống, bố mẹ Sa Hye-jun ngược lại cũng đã có những suy nghĩ vô cùng cách mạng. Họ bảo nhau, chúng mình sẽ làm việc cho đến lúc già chết nhé, chứ đừng xin tiền của con, con mình mình đã không cho được nó cái gì thôi, còn đòi hỏi nó làm sao được. Một suy nghĩ quá mới mẻ, quá văn minh giữa một xã hội vẫn quan niệm rằng đẻ con ra để có người chăm sóc khi về già, để có người báo hiếu. Những phân cảnh mẹ Sa Hye-jun vẫn miệt mài đi làm giúp việc, bố cậu thì dù bị đau vai kinh niên vẫn muốn theo đuổi nghề xây dựng, dù đứa con trai cừu đen ngày nào giờ đã thành siêu sao và giàu có, thực sự là những phân cảnh cảm động. Điều cảm động nhất là Sa Hye-jun không hề sĩ diện bắt bố mẹ phải bỏ việc ở nhà ăn bám cậu chỉ để giữ hình tượng cho cậu – một lối suy nghĩ rất quen thuộc và thường thấy của người châu Á, đặc biệt còn được nhắc lại và nhấn mạnh bởi những câu hỏi đầy khiêu khích của những người sống xung quanh họ. Nhưng bởi vì hai mẹ con họ đã từng hứa sẽ tôn trọng cuộc sống của nhau, công việc của nhau, và vì thế Sa Hye-jun cứ việc làm ngôi sao, mẹ của cậu cũng vẫn cứ việc làm người giúp việc, miễn sao khi trở về cùng một mái nhà, gặp mặt nhau, họ vẫn yêu thương nhau hết mực, đó mới là điều quan trọng nhất cơ mà.

Lối sống của gia đình Sa Hye-jun xứng đáng là một quả bom đối với những tư duy gia đình truyền thống của người châu Á.

Gia đình của Sa Hye-jun với những tư duy cổ điển và hiện đại đan xen có thể coi là cuộc cách mạng về hình ảnh gia đình trên màn ảnh nhỏ Hàn Quốc

Thế nhưng, tôi cũng biết là, một cánh én chẳng làm nên mùa xuân, một bộ phim như Record of Youth, lại còn là phim của kênh truyền hình cáp, sẽ khó có thể tạo ra một tác động gì thực sự đối với xã hội Hàn Quốc nói riêng và châu Á nói chung. Nhưng tôi cũng hy vọng nó sẽ là một trong những phát súng đầu tiên khơi mào cho những cuộc tranh luận lớn và gay gắt hơn về việc thay đổi tư duy gia đình của người Châu Á, nơi mà các vị phụ huynh sẽ có nhiều niềm tin hơn vào việc mình đã nuôi dạy ra những đứa trẻ ngoan, và vì thế, ý kiến của chúng xứng đáng được lắng nghe từ sớm hơn, cảm xúc của chúng xứng đáng được tôn trọng từ sớm hơn, và việc yêu thương lẫn nhau không cần phải kèm theo việc tổn thương lẫn nhau một cách vô ý nữa.

Có thể thấy, RoY khá tham lam khi bên cạnh những câu chuyện đã quá lớn và quá dài về giấc mơ tuổi trẻ, về phá vỡ truyền thống gia đình kể trên, nó còn muốn kể thêm đôi ba câu chuyện xã hội đáng suy ngẫm nữa. Như việc mẹ của Hye-jun chỉ là một người giúp việc, mà lại còn đi làm giúp việc cho chính gia đình người bạn học thân thiết của con. Hay việc ông nội của Hye-jun dù đã ngoài 80 vẫn muốn đi làm để kiếm tiền đóng góp cho cuộc sống gia đình. Rồi những câu chuyện về thói quen cạnh tranh không lành mạnh, những mánh khoé bẩn thỉu của những thế hệ đi trước đối với giới trẻ dù ai nhìn cũng thấy nhức mắt nhưng lại không có cách nào để triệt tiêu vì một sự thật rõ ràng là những thế hệ đi trước vẫn còn quá đông, quá mạnh, và vì thế, quá nguy hiểm! Vậy nhưng RoY đã làm cực kì tốt việc đan xen những câu chuyện này vào mạch truyện chính một cách vô cùng khéo léo, khiến chúng vừa tô điểm cho câu chuyện chính, lại vẫn gợi ra những suy nghĩ và cảm xúc bên lề rất riêng. Chúng chính là những thành phần quan trọng để biến RoY từ một món ăn ngon miệng nhưng đơn lẻ thành một bữa đại tiệc đáng nhớ.

Những phần còn lại ngoài câu chuyện, như diễn xuất, quay phim/hình ảnh, ánh sáng, bối cảnh, âm nhạc có lẽ không cần phải nhắc đến nữa, vì có thể mặc định là các bạn Hàn Quốc luôn làm rất tốt tất cả những phần này rồi. Ngành công nghiệp làm phim Hàn Quốc hiện nay có thể coi là một bộ máy tương đối hoàn hảo về mặt kĩ thuật. Thế nên, phần duy nhất còn lại đáng để bàn luận chỉ còn có kịch bản. Mà với mình thì Record of Youth là một kịch bản cực kì xuất sắc của dòng tâm lí xã hội Hàn Quốc trong những năm gần đây. Bởi vậy, ai không xem là phí nha!

Phim có chiếu trọn bộ phụ đề Việt ngữ trên Netflix.

P.S: By the way là em bé mặt đơ Park Bo-gum phim này rất tiến bộ nha. Dù phần lớn ngôn ngữ cơ thể của em vẫn bê đê đến mức có cảm giác như em sẽ come out bất cứ lúc nào thì nói chung là cảm xúc của em bé đã đầy đặn hơn rất nhiều và nói chung là nấu cơm ít bị sượng hơn hẳn hồi trước. Còn lại ngoài em ra thì ai cũng xuất sắc tuyệt đối, đặc biệt là dàn bố mẹ (Hàn Quốc hiện quả thực quá thừa diễn viên thực lực trung niên để đóng các loại bố mẹ!). Thế nên các bạn cứ yên tâm xem phim nha.

One thought on “Record of Youth – Bản ghi chép tuổi trẻ hay nhức nhối!

  1. Cám ơn bạn đã viết về ROY thật hay và tâm đắc. Lâu rồi mới có được cảm xúc rất trọn vẹn về 1 bộ phim như vậy. Mình thích tất cả mọi thứ , chỉ hơi tiếc bạn So Dam vì mình không cảm thấy bạn bộc lộ hết được tình cảm . Không hiểu đạo diễn có ẩn ý thế nào hay không nhưng chủ quan mình muốn bạn ấy đóng đạt hơn chut nữa. pBG lần này đã làm mình chấp nhận. Rất hợp vai và diễn tới nơi.
    Cám ơn bạn đã đúc kết 1 bộ phim mình cho lf rất văn minh của HQ gần đây.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s